Hương vị tình thân : Nam và Thy một gia đình nhưng 2 số phận
Trong bài viết này tôi sẽ gửi tới các bạn nội dung liên quan tới hai nhân vật là Khánh Thy và Phương Nam.
Có thể nói rằng đây có lẽ là hai số phận trong một gia đình. Là một người theo dõi phim từ đầu, theo dõi cặp Nam và Long cũng từ đầu, từ cái hồi coi nhau như mẻ rồi thấy hay hay, rồi cảm mến rung động, thích và yêu. Nhưng tôi thích nhất vẫn là giai đoạn này đó là tin tưởng và thấu hiểu, tình yêu mật ngọt thì ai cũng thích đấy, nhưng đó mật ngọt bao nhiêu, giông bão đổ đến có vượt qua nổi đâu nên đôi bạn đã tạm chia tay nhau 3 năm đó thôi.
Khi trở lại bên nhau Long bằng tình yêu và sự quyết tâm chinh phục Nam trở lại. Bởi anh tin đó là mảnh ghép không thể thiếu của cuộc đời mình thì còn cần gì phải đắn đo và suy nghĩ nữa. Anh cầu hôn ngay khi biết được thân mồ côi của Nam, bởi thương, bởi sự quyết tâm đã có sẵn và cũng bởi nếu không giành lấy cơ hội anh sẽ mất Nam mãi mãi. Nam biết rõ gia đình Long sẽ có rào cản là ở mẹ Xuân và rào cản chính từ sự mặc cảm từ thân phận của mình vẫn quết tâm đến bên cạnh Long đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay anh, tình yêu của hai người khiến chúng ta rung động ở sự quấn quýt nhau nhưng lại khiến chúng ta cảm động ở sự thấu hiểu.
Như khán giả đã biết khi Nam nói với Long "em đã có gia đình thật rồi" câu nói tưởng chừng đơn giản với nhiều người nhưng nó lại là mong ước của một số người như Nam. Gia đình là thứ gì đó rất thiêng liêng, dù cuộc sống có như thế nào đi chăng nữa thì có gia đình chúng ta sẽ có tất cả.
Gia đình Long tuy mẹ Xuân và Thy chưa yêu thương nhưng Nam yên tâm nhé đã có bố, có bà luân yêu thương và quan tâm Nam và còn cả chị Sâm nữa, còn có mẹ Bích và em Diệp tuy không có máu mủ và cũng gây cho Nam những phiền phức không đáng có nhưng họ đã ở bên Nam từ 20 năm trước, họ cho Nam được ở trong một gia đình không hoàn hảo mấy nhưng ở đó Nam có tiếng cười và tiếng khóc nữa.
Sau tất cả thì cảnh giới cao nhất của tình yêu không phải là yêu mà là thấu hiểu. Bố Khang với mẹ Xuân đó yêu nhau thật đó nhưng có lẽ chưa thấu hiểu nhau, nên cuộc sống cứ sóng gió dập vùi. Còn Nam ngay khi đặt chân về nhà Long đã phải nuốt uốt nghẹn, nhưng Nam vẫn phải vượt qua bời có sự tin yêu với Long, sự thấu hiểu về trách nhiệm của mình với gia đình, sự khao khát có một mái ấm thực sự.
Nam đã lớn thật rồi, Nam đã khóc nức nở vì hạnh phúc khi cảm nhận được tình thân trong ngôi nhà ấy. Tình thân của mọi người giành cho nhau, giành cho mình.
Gia đình cũng là quãy đạo yêu thương các thành viên sống bên nhau, yêu thương, chăm sóc cho nhau cả về vật chất và tình thần vậy nên là cá thể nào muốn văng ra thì hãy kéo lại như Nam đang làm đó, Nam sẽ cho mẹ Xuân thấy sự chân thành của mình cũng như khiến cho Thy quay đầu bởi sau mọi chăn trở lo toan của cuộc sống thì gia đình là bến đỗ bình yên mà.
Tại sao phải đá đấu mệt mỏi như Thy để mâm cơm nhà mình sắp đổ, căn bếp chẳng còn ấm nữa, Thy đã sai rồi. Thật thà, thẳng thắn thì thua thiệt nhưng cái gì cũng có quy luật cả nên các cụ vẫn bảo khôn ngoan chẳng lại với trời, mong rằng Thy quay về khi chưa quá muộn.
Chúng ta ghét Thy yêu Nam nhưng các bạn cũng thương Thy nhiều lắm, nhưng không phải nói thế mà tẩy trắng tội lỗi của Thy, Thy gieo nhân xấu thì Thy phải chịu quả đắng thôi.
Mong rằng cả hai cô gái ấy sẽ có mái ấm tình thương là “Hoàng Gia” nơi tràn ngập hạnh phúc và yêu thương, mong ước rất đời, rất người và rất chúng ta.
Ai rồi cũng vậy!

Không có nhận xét nào: